1/ Tôi đã bơm xe, bán nước vỉa hè kiếm tiền du học
Không có tiền, tôi lao vào làm đủ thứ nghề, từ bơm xe, bán quán nước vỉa hè hay theo chân bác tôi đi làm đồ kim khí để đăng ký học thêm tiếng Anh, mơ một ngày được đi du học.
Tuổi thơ tôi gắn liền với đòn roi, với mùi chua cay của rượu và mùi hôi của khói thuốc. Tất cả đều xuất phát từ bố tôi. Ông không có công ăn việc làm ổn định, suốt ngày chỉ rượu chè rồi chửi mắng vợ con. Mọi gánh nặng gia đình vì thế đều dồn hết lên đôi vai gầy của mẹ.
Tôi vẫn còn nhớ như in tối hôm đó, ba mẹ con tôi đã chạy thật nhanh ra khỏi nhà để thoát khỏi bố, thoát khỏi sự tủi cực đau đớn cả về mặt thể xác lẫn tinh thần mà bao năm qua mẹ con tôi đã phải chịu đựng. Năm ấy tôi mười tuổi, bố mẹ tôi chia tay…
Tôi và chị gái được gửi về quê ngoại, còn mẹ vẫn tiếp tục ở lại Hà Nội đi làm, cuối tuần tranh thủ về thăm chúng tôi. Có những đêm ốm sốt, tôi thèm lắm một bàn tay của mẹ, chỉ cần một cái sờ trán thôi là tôi cũng thấy đủ lắm rồi.
Mẹ hy sinh vì chúng tôi nhiều lắm, có hôm tận hai giờ sáng mẹ mới về tới Ninh Bình. Xe khách chiều hôm trước mẹ chỉ đủ tiền về tới Phủ Lý. Mẹ định bụng sẽ đạp xe tiếp từ đó về nhà, nhưng ông trời đã không thương mẹ. Xe đạp bị tuột xích giữa đường, mẹ vừa dắt xe vừa khóc…
Hè năm đó mẹ định để chúng tôi nhập học ở quê, nhưng chỉ trước hôm khai giảng đúng một ngày, mẹ đã quyết định đưa chúng tôi quay trở lại Hà Nội mặc dù vẫn chưa biết sẽ ở đâu. Đó cũng là bước ngoặt thay đổi cuộc đời tôi.
Cơ quan mẹ cho mượn tạm một căn phòng nhỏ ở khu nhà kho cỏ mọc um tùm để ở. Với người khác thì nó thấp kém nhưng đối với chúng tôi đó là cả một thiên đường. Hai chị em tôi cố gắng học thật giỏi để mẹ vui. Có những đêm chúng tôi cùng nhìn lên bầu trời, ngắm nhìn những ông sao bé nhỏ mà thầm ước rằng sau này sẽ kiếm được nhiều tiền để đỡ đần mẹ.
Tôi thi đỗ cấp 3 vào khối chuyên Toán - Tin ĐH Khoa học Tự nhiên Hà Nội. Bạn bè cùng lớp với tôi toàn là những nhân tài, họ xuất thân từ những ngôi trường nổi tiếng trên toàn miền Bắc, có lẽ chỉ mỗi mình tôi đi lên từ một ngôi trường làng ngoại thành Hà Nội.
Nửa năm đầu lớp 10 tôi đã bị choáng vì cảm giác không theo kịp các bạn. Họ dường như là những người biết tuốt. Bài nào thầy ra họ cũng làm một cách nhanh chóng, còn tôi cứ mãi loay hoay tìm lời giải. Phải mất một thời gian rất lâu tôi mới bắt kịp nhịp học của các bạn, và chứng tỏ được khả năng của mình.
Năm lớp 11, 12, có nhiều bạn trong lớp tôi đã tìm được những suất học bổng toàn phần ở nhiều nước trên thế giới để sau khi tốt nghiệp họ có thể đi học đại học ngay. Tôi thấy thật thán phục họ. Tôi thấy tự ti và kém cỏi. Học chuyên Tin nhưng thậm chí đến tạo một cái email như thế nào tôi cũng không biết thì làm sao biết tìm học bổng. Tất cả tài sản mà tôi có là một chiếc máy tính 486 cũ mà mẹ tôi mang từ cơ quan về, cũng chẳng có điều kiện mà tiếp xúc với Internet.
Nhìn các bạn tôi thấy thèm được như họ, và tôi ước mơ được đi du học... Nhưng ước mơ đó có quá xa vời khi từng bữa cơm hàng ngày mẹ vẫn phải chắt chiu tiết kiệm. Tôi chỉ biết, tôi đã theo đuổi giấc mơ ấy trong suốt năm năm tiếp theo của tuổi trẻ.
Tôi bắt đầu nhận ra mình cần phải học tốt tiếng Anh. Nhưng mà lấy tiền đâu ra để học? Tôi lao vào làm đủ thứ nghề, từ bơm xe đạp, bán quán nước vỉa hè hay theo chân bác tôi đi làm đồ kim khí. Nhưng tất cả vẫn không thể đủ để tôi có thể đăng ký một khóa học tiếng Anh tốt. Năm nào số tiền tôi kiếm được cũng chỉ đủ học Streamline hoặc Headway buổi tối.
Tuy chưa đạt được mục tiêu, nhưng tôi thấy mình trưởng thành hơn, tự lập hơn, và quan trọng hơn là thời gian đi làm tôi đã có dịp được tiếp xúc với những con người thú vị. Đó là bác Khôi lùn xe ôm đầu ngõ một mình nuôi hai con học đại học, là cô hàng đại lý cho tôi nợ tiền khi tôi chưa đổi được tiền lẻ cho khách, là anh chàng tôi không nhớ rõ tên tối nào cũng ngồi uống nước quán tôi chỉ để chờ đón vợ đi làm về. Tôi thấy cuộc đời ngoài kia vẫn còn nhiều điều hạnh phúc lắm.
Sau khi tốt nghiệp lớp 12, tôi và mẹ cùng đi dự một buổi hội thảo du học mà các anh chị Việt Nam từ Mỹ về chia sẻ kinh nghiệm và nói chuyện. Buổi hội thảo ngày hôm đó thực sự đã tạo ra một động lực rất lớn đối với tôi, càng làm tôi quyết tâm theo đuổi con đường du học. Thấy tôi mê quá, ngay ngày hôm sau mẹ cọc cạch xe đạp chở tôi lên một trung tâm trên phố để đăng ký học tiếng Anh. Vừa vào tới nơi, nhìn thấy tiền học phí một khóa ít nhất 100$ thì ngay lập tức tôi bảo mẹ quay về với lý do: "Con không thích học tiếng Anh nữa".
Sau đó tôi thi đỗ vào ĐH Bách khoa Hà Nội, không lâu sau, tôi nhận được một suất học bổng toàn phần sang Thượng Hải học. Lúc này tôi đã nghĩ rất đơn giản rằng sang đó mình sẽ có cơ hội được học thêm tiếng Anh. Tuy nhiên, sang tới nơi chúng tôi đã phải học đuổi một khóa tiếng Trung trong vòng 3 tháng để đủ điều kiện về ngôn ngữ. Vì có ít thời gian nên dù được nhận vào học nhưng năm đầu tôi học khá vất vả vì có nhiều từ vựng không biết. Tôi còn nhớ có những hôm thi mà đến đọc đề thi tôi cũng không hiểu hết, phải phán đoán khá nhiều.
Sang năm hai, tôi học hành vào guồng hơn. Lúc này tôi bắt đầu quay trở lại với giấc mơ du học ngày xưa của mình. Để củng cố lại vốn tiếng Anh ít ỏi, tôi bắt đầu đăng ký những lớp cơ bản nhất ở trường, mỗi kỳ học một level từ thấp lên cao. Tôi cứ duy trì như vậy và điểm tiếng Anh cũng theo thời gian cao dần lên. Lúc này tôi nghĩ đến việc phải thi lấy chứng chỉ tiếng Anh quốc tế IELTS thì mới có cơ hội đi học tiếp Master ở các nước nói tiếng Anh khác. Tôi bắt đầu tìm cách để có thể đăng ký lớp học IELTS ở Thượng Hải, nhưng vấn đề mấu chốt, đeo đuổi tôi vẫn là tiền không có.
Học bổng chỉ đủ sống, tôi cũng không muốn đặt gánh nặng này lên vai mẹ. Lúc này ở Thượng Hải có một chương trình học bổng của chính phủ dành cho sinh viên quốc tế, nếu được học bổng này thì việc học và thi IELTS của tôi không thành vấn đề. Tôi hăm hở rồi nộp hồ sơ, nhưng sau bao ngày chờ đợi, tôi trượt. Thất vọng, chán chường nhưng tôi không dễ dàng bỏ cuộc như thế. Tôi bắt tay làm lại từ đầu, chăm học hơn, ít chơi hơn, mục tiêu trước mắt là đạt được học bổng kia, để bước tiếp trên con đường chinh phục giấc mơ của mình.
Đúng một năm sau, tôi thành công. Tôi dùng toàn bộ số tiền có được để ôn luyện và đăng ký thi IELTS. Trong vòng 5 tháng liền tôi hầu như không có một ngày nghỉ. Tôi phải học cách sắp xếp thời gian hợp lý nhất để vừa đáp ứng được bài vở trên lớp, vừa có thời gian ôn thi IELTS, vừa có thời gian quan tâm tới gia đình và người yêu. Ngày nhận kết quả, tôi đã vỡ òa trong niềm vui sướng khi biết mình đã đạt IELTS 7.0. Chặng đường thứ nhất coi như đã kết thúc, tôi lại bước tiếp những bước cuối cùng trên hành trình chinh phục giấc mơ của mình: nộp hồ sơ xin học bổng Master.
Có những lúc tôi hết sạch tiền vì đã dùng tất cả cho những bộ hồ sơ. Tôi và cậu bạn cùng nhà đã có những bữa cơm chỉ có hai củ cà rốt để ăn, rồi rất nhiều lần phải muối mặt đi vay mọi người. Mỗi lần gọi điện về nhà tôi đều giấu mẹ vì tôi không muốn tóc mẹ phải bạc thêm.
Cuộc đời đã không phụ những cố gắng không mệt mỏi của tôi. Cuối cùng tôi đã thực hiện được giấc mơ của mình khi liên tiếp nhận được ba suất học bổng toàn phần tại châu Âu. Giờ tôi đang ngồi ở Amsterdam, thủ đô của xứ sở hoa Tulip xinh đẹp để viết những dòng tâm sự này.
Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của bản thân để các bạn có thêm niềm tin và ý chí tiếp tục theo đuổi giấc mơ của mình. Tôi tin chắc rằng các bạn sẽ thành công, vì cuộc sống sẽ không bao giờ phụ lòng những người cố gắng và nỗ lực hết sức mình đâu.
Vũ Thanh Tùng (Giải nhất)
2/ Tôi mong ba khỏe dù ông đã làm tổn thương tôi
Một đêm, ba cho tôi cái bạt tai choáng váng thì những cùng cực cuối cùng trong tôi không dồn nén được nữa. Tôi bỏ nhà đi dù chưa đến ngày nhập học. Giờ ông trên giường bệnh, có lẽ không còn sức đánh tôi như xưa nữa.
Từ bé, đối với tôi ước mơ về một gia đình trọn vẹn là thứ gì đó thật xa xỉ. Tôi đã trải qua cuộc sống bất ổn từ nhà trọ này sang nhà trọ khác cùng bố mẹ. Khi đó tôi không hiểu tại sao mình phải đi liên tục như vậy. Trong đầu óc non nớt của đứa trẻ sáu tuổi, tôi tò mò về những thứ mà tụi bạn trong lớp hay chơi. Tôi thèm sờ một con búp bê xinh xắn trên tay chúng nó, thèm được một đứa nào đó rủ "mày đi sinh nhật tao nha", nhưng thật sự chỉ có những đứa nhà giàu mới làm sinh nhật, và chúng nó chưa bao giờ mời tôi cả.
Các bạn lớp tôi tham gia học thêm tiếng Anh. Mỗi ngày đến lớp, nghe tụi nó trả lời vanh vách những gì cô giáo hỏi tôi lại ước "phải chi mình cũng được như vậy". Năm 1992–1993 thì một lớp học tiếng Anh khoảng 20.000 đồng một tháng. Thời điểm đó quả thực 20.000 đồng không phải nhỏ. Đêm đến, tôi không thể nào ngủ được vì nghĩ tới cái lớp ấy, tôi rúc vào lòng mẹ hỏi: "Mẹ ơi, mẹ cho con học tiếng Anh được không? Cô giáo nói 20.000 đồng một tháng". Mẹ tôi nói khoản tiền đó với nhà mình bây giờ là không nhỏ vì còn phải lo nhiều thứ cho tôi và em. Nếu khoảng 10.000 đồng thì mẹ có thể chắt bóp cho tôi học.
Sáng hôm sau tôi dậy thật sớm, chạy chân sáo lên trường trong lòng nuôi hy vọng rằng mình cũng học được tiếng Anh. Ra chơi, tôi chạy lên bàn cô giáo hồn nhiên hỏi: "Cô ơi, em có 10.000 đồng. Em học thêm được không cô?". Đáp lại ánh mắt đầy hy vọng của tôi, cô đáp lại thờ ơ: "Mười nghìn không học được đâu em, các bạn trong lớp mình đều đóng 20.000 đồng cả!”.
Tôi "dạ" lý nhý một tiếng trong cổ họng. Đôi mắt ầng ậc nước, cụp xuống như một đứa trẻ biết lỗi. Tôi quay lưng và chạy thật nhanh ra khỏi lớp. Đến giờ, tôi vẫn nhớ rõ mình đã khóc sưng cả mắt suốt buổi trưa hôm đó. Từ đó về sau tôi thôi không bao giờ xin mẹ đi học thêm nữa.
Những năm tháng vất vả của gia đình tôi cứ thế trôi đi, cuộc mưu sinh cơm áo gạo tiền khiến ba mẹ tôi thường cãi vã. Ba tôi cáu gắt nhiều hơn còn mẹ luôn câm lặng và chịu đựng. Khi ấy, tôi lớp 2 và đứa em gái chừng 6 tuổi vẫn còn vô tư lắm. Tôi nhớ có một chiều hai chị em khóc thét lên khi chiếc tivi cũ kỹ trong nhà cũng bán nốt.
Đó là cơ hội duy nhất tôi có thể xem bộ phim hoạt hình Vua Simba mà tôi yêu thích. Mặc dù mẹ hứa sau này sẽ mua một cái khác nhưng hai đứa buồn cả tuần liền. Rồi ba mẹ tôi đi làm ăn xa, chị em tôi về ở cùng ngoại. Tivi và phim hoạt hình Vua Simba vẫn là niềm ao ước chưa trọn vẹn.
Tôi rời xa thị thành và lũ bạn nhà giàu, trở về vùng nông thôn khô cằn đến hết quãng đời cấp hai. Ở đây dường như tôi thấy dễ chịu hơn khi chơi cùng bọn trẻ ở quê. Tôi và chúng nó cứ mỗi chiều long nhong lùa trâu ra đồng, chân đất chạy thình thịch. Có hôm tôi băng sang bụi tre, chặt củi khô bó thành bó lớn rồi gánh về cho ngoại.
Đêm đêm tôi phụ mợ bán chè. Quê ngoại nắng cháy da, mặt mũi tôi lúc nào cũng đen nhẻm. Những đứa bạn cấp hai của tôi bây giờ vẫn thường đùa "Ngày đó mày xấu tệ", nhưng tôi thương cái tuổi thơ vất vả, trong đầu lúc nào tâm niệm phải cố gắng học thật giỏi cho ba mẹ nơi phương xa yên lòng. Ngày tôi đoạt giải nhất toàn huyện cuộc thi viết thư UPU "Gửi người thân mà em yêu thương", ngoại tôi mừng chảy nước mắt.
Đó là lá thư của đứa con mong nhớ cha mẹ từng ngày khắc khoải. Có năm cận Tết ba mẹ không về, hai chị em dắt díu nhau ra ngõ khóc thút thít.
4 năm sau, ba mẹ tôi trở về xây được một cái nhà nhỏ. Cuộc sống cũng không khá hơn là bao. Tôi ý thức khi mở miệng xin mẹ từng khoản tiền. Tôi tiết kiệm, cố gắng tự học và hạn chế đi học thêm vì sợ mẹ vất vả. Ba tôi từ ngày về ông vẫn cáu gắt và giận dữ vô cớ như nó đã ăn vào máu. Ông không thể nói cùng tôi một lời dịu dàng, chưa từng cho tôi tiền để ăn học. Ông chỉ muốn tôi nghỉ học mỗi khi tôi đến kỳ đóng học phí.
Tôi sợ và dường như chẳng bao giờ dám mở lời với cha. Ông là người độc đoán và sẵn sàng trút lên đầu tôi những đòn roi mà năm tháng trôi qua nó đã trở thành vết thương trong lòng tôi không thể nào lành được. Tôi chỉ có thể nói cùng mẹ. Thương mẹ cực, một buổi đi học, một buổi tôi phụ người ta bán ngoài chợ. 4 rưỡi sáng tôi thức dậy, ôm những xô nhựa lớn ra chợ khi mọi người vẫn chìm trong giấc ngủ.
Bà chủ trả tôi mười nghìn, cộng với hai nghìn tiền ăn sáng tất cả là mười hai nghìn đồng một ngày. Tôi mua được chiếc xe đạp cũ để đi học sau khi tích góp được một trăm tám mươi nghìn từ những ngày đi làm thuê. Đó là thứ đầu tiên tôi tự mua được bằng sức lao động của mình.
Càng lớn tôi càng quyết tâm vào đại học, ước mơ thoát khỏi sự vất vả và đay nghiến từ ba tôi. Thoát khỏi những tháng ngày tôi cùng cực trong trầm cảm và mặc cảm cùng bạn bè. Thoát khỏi những lo sợ bị ba tôi đốt hết sách vở.
Năm tôi chuẩn bị tốt nghiệp tú tài thì ông đuổi tôi ra khỏi nhà. Đêm lạnh, đứa con gái 18 tuổi không biết về đầu. Tôi lang thang trên chiếc xe đạp gần 10 cây số về nhà ngoại, không một cuốn tập sách nào được mang theo. Tôi ngủ trong tiếng nấc nghẹn ngào và tự nhủ: "Cố lên để mai còn thi sớm".
Tôi vượt qua kỳ thi tốt nghiệp và đỗ vào đại học bằng tất cả nỗ lực của mình. Còn khoảng nửa tháng tôi vào trường trong TP HCM, ba tôi dắt về một thằng con trai và bảo tôi gọi nó bằng anh. Đó là một cú sốc với tôi khi biết mình còn một người anh nữa. Thật khó khăn khi đột ngột bắt tôi thừa nhận một người anh cùng cha khác mẹ. Tôi và nó thật giống nhau và cùng giống ba tôi. Thật nghiệt ngã, đến bây giờ tôi vẫn không thể mở miệng gọi nó bằng anh được.
Từ ngày nó về sống cùng nhà tôi, tôi càng trở nên lầm lì và ăn đòn nhiều hơn. Một đêm, ba cho tôi một cái bạt tai choáng váng thì những cùng cực cuối cùng trong tôi không dồn nén được nữa. Tôi bỏ nhà đi dù chưa đến ngày nhập học. Mẹ cũng khóc hết nước mắt khi sáng ra tôi và tất cả đồ đạc đã ra đi. Tôi đón xe vào thành phố, đó là lần đầu tiên tôi đi Sài Gòn.
Tôi xuống xe gần một siêu thị lớn ở Thủ Đức khi mới gần 4h sáng, trong lòng sợ hãi tột độ. Rất may tôi có một khoản tiền nhỏ dành dụm và mẹ cho lúc trước. Tôi tìm nhà trọ, làm hồ sơ nhập học và đi kiếm việc làm trang trải cuộc sống. Tôi làm tất cả mọi công việc từ phụ quán sinh tố, bán trà sữa, gia sư cho đến làm bán thời gian trong nhà sách để có tiền trang trải.
Những ngày tháng vất vả không thể quên, có những tháng ăn mì gói hết 3 tuần. Nhiều hôm tôi phụ quán gần trường, đám bạn chuyện trò rôm rả còn tôi phải bưng trái cây cho tụi nó. Nhiều đêm quá mệt mỏi, tôi nằm nghĩ có khi nào mặt trời không chiếu qua cuộc đời mình nữa?
Quãng đường đại học của tôi đầy chông gai, tôi thật sự biết ơn những người bạn đã luôn cùng tôi san sẻ, cảm thông và giúp đỡ tôi rất nhiều trong cuộc sống. Nhiều người nhìn tôi và không hề biết cuộc đời tôi chừng ấy tuổi đã lang bạt nhiều. Có ngày tôi cười nhưng đêm về nước mắt đẫm gối. Tôi ký hợp đồng chính thức làm biên tập viên và PR cho một công ty bất động sản khi còn học kỳ cuối của đại học. Ra trường tôi đầu quân về đó và làm đến bây giờ.
24 năm trôi qua, mặc dù tôi chưa được gọi là thành công nhưng cuộc sống đã dần ổn định. Tôi trân trọng những gì mình làm được. Tôi góp nhặt và quý trọng từng đồng tiền dù nhỏ nhất. Tôi thương những người phục vụ bàn, những cụ già bán vé số, những em nhỏ ăn xin, những người tàn tật… Ai cũng có một cuộc đời, ít ra tôi còn may mắn hơn họ.
Giờ đây tôi vẫn luôn ước mơ về một gia đình trọn vẹn. Nhìn ba tôi trên giường bệnh, ông có lẽ không còn sức mà đánh tôi như xưa nữa. Đôi mắt ông đỏ hoe khi thỉnh thoảng tôi về cho ông ít tiền. Mặc dù những đau đớn và vết thương ông gây ra khiến tôi không thể nào quên được nhưng sâu trong lòng mình, tình cảm của đứa con dành cho cha đẻ của mình khiến tôi không còn oán trách ông nữa. Tôi cầu mong ông trời phù hộ để ông được khỏe mạnh. Tôi không muốn ông nằm bất động trên giường mãi.
Bác sĩ nói năm nay ba tôi khó qua khỏi. Tôi khóc trong điện thoại khi nghe điều đó. Mong ước lớn nhất bây giờ đối với tôi là ông có thể khỏe mạnh mà mắng tôi, tôi sẽ khóc thật to và nói rằng: "Ba, con đã về".
Còn ông tôi mới còn có một gia đình.
Phạm Thị Ngọc Thi
3/ Viết báo giúp tôi vượt lên mặc cảm tật nguyền
Vẫn chưa biết ngày mai rồi sẽ ra sao nên tôi sẽ sống hết mình như đang là ngày cuối cùng của đời tôi vậy, sao cho một ngày kia khi trở về với cát bụi, trong lúc mọi người khóc thì tôi có thể nở nụ cười thanh thản. Vì rằng mình đã sống những tháng ngày đầy ý nghĩa và có ích.
Tôi thật sự bi quan và chán nản khi biết rằng bệnh tình của mình không thể nào chữa khỏi, bi đát hơn là càng ngày nó càng lấy đi của tôi thật nhiều thứ quý giá mà lẽ ra những cái đó thật đơn giản khi con người ta khỏe mạnh bình thường. Tôi không thể chạy nhảy hay đi lại như trước được nữa, mà thay vào đó là những tháng ngày dài nằm liệt giường liệt chiếu, co quắp vì những cơn đau, điều đó khiến tôi hoang mang và bàng hoàng tột độ.
Khó khăn lại chồng chất khó khăn khi gia đình tôi ăn còn chẳng đủ, ấy vậy mà ngày nào cũng phải dành tiền mua thuốc cho tôi bởi những cơn đau bệnh tật cứ hành hạ, không khi nào ngơi nghỉ. Thế là bao nhiêu dự định tốt đẹp về tương lai đành gác lại và như muốn quằn quại theo từng nỗi đau thể xác lẫn tinh thần, vô cùng tuyệt vọng.
Thú thực đã không dưới một lần tôi nghĩ đến chết, nhưng khi chứng kiến những nỗi đau vô vọng và phiền sầu đến nao lòng của người mẹ bạn tôi khi nó qua đời vì căn bệnh ung thư đường ruột, khiến tôi không thể tiếp tục cái suy nghĩ đớn hèn ấy thêm nữa. Ánh mắt yêu thương trìu mến của mẹ luôn dỗ dành, động viên, an ủi tôi. Và nhiều lắm nước mắt của mẹ, của ba đứa em gái thơ dại trong gia đình đã làm tôi hiểu ra rằng mình cần phải sống xứng đáng là người đàn ông.
Những tháng ngày đau đớn cứ thế trôi qua vô vọng trong khi bạn bè tôi thăng tiến trên con đường sự nghiệp. Họ thành đạt, rồi cưới vợ, lấy chồng, sinh con, thật vui vầy và hạnh phúc. Có lẽ mình cũng sẽ được như họ nếu không bệnh tật như thế này. Tôi tự an ủi mình như thế, rồi bắt đầu nghĩ đến tương lai của mình, thật ảm đạm và khủng khiếp!
Những trăn trở và kiếm tìm rốt cuộc cũng chỉ đến ngõ cụt. Tôi bó gối nằm co mặc kệ đời. Tôi mặc nhiên trở thành tỷ phú thời gian, tôi làm bạn thường xuyên với radio, tivi, sách báo… Nhưng may mắn sao sách báo mà bạn bè, người thân tặng tôi, hay tôi tự đi mượn để giết thời gian hóa ra lại cho tôi thật nhiều điều có ý nghĩa. Chính những lời hay ý đẹp ấy đã làm “sáng mắt, sáng lòng” tôi, tôi sống tích cực hơn.
Tôi chợt giận mình vô cùng, tại sao không đến với sách sớm hơn? Sao không dành thời gian mà đọc và suy ngẫm những điều có ý nghĩa ấy hơn là để thì giờ trôi đi một cách hoang phí như thế? Thời gian thật quý giá biết nhường nào, điều này tôi đã được học lâu lắm rồi nhưng đến bây giờ mới thấy nó thật đúng đối với mình.
Chính những số phận nghiệt ngã nhưng đầy bản lĩnh của những nhân vật mà tôi đọc hay những cảnh đời éo le, tật nguyền dù tàn nhưng không phế, biết vươn lên có ích trong cuộc sống đã khiến tôi thực sự thức tỉnh và tin tưởng. Tôi thề với lòng mình rằng quyết không đầu hàng số phận.
Tôi dần quên đi là mình đang mang trọng bệnh, giờ đây nó không quá quan trọng nữa. Nhưng những mơ tưởng học hành thành đạt để làm ông này, bà nọ của tôi ngày nào giờ đây trở nên xa vời quá. Tôi đành gửi chúng lên những vì sao trên trời để mỗi đêm lại được nhìn thấy chúng nhấp nháy, nhưng chẳng bao giờ với tới.
Điều tôi trăn trở lúc này là làm sao mình đừng bị liệt, rồi hy vọng làm được việc gì đó phù hợp với khả năng hiện có. Và quan trọng nhất là có thể tự nuôi sống được bản thân mình, đỡ đi phần nào gánh nặng cho gia đình. Bằng không thì tôi cũng có thể làm được cái gì đó, có ích cho ai đó trong phần đời còn lại.
Và tôi bắt đầu ý thức về việc tự chăm lo cho sức khỏe của mình, cố gắng ăn uống bình thường, tập luyện thân thể và dùng thuốc đúng cách sao cho bệnh tình không xấu thêm. Tôi vui vẻ hẳn lên và thanh thản hơn nhiều nên không thèm để ý đến mọi lời đàm tiếu xung quanh, hoặc chẳng phải tự ái, tự ti khi những ai đó tỏ ra thương hại mình. Tôi cười với mọi người, nói chuyện với mọi người nhiều hơn.
Tôi thấy gió mát thổi nhẹ thênh và nắng hồng lên xao xuyến ở trong lòng và xung quanh mình. Tôi bắt đầu tham gia sinh hoạt đoàn thanh niên tại địa phương nơi mình sinh sống, dành thời gian vào việc tình nguyện dạy kèm cho các em học sinh cấp II ở trong thôn. Thật vui khi không những có nhiều em trong thôn nơi tôi ở mà còn có nhiều em ở các thôn khác cũng đến học.
Nhìn các em làm tôi nhớ đến tuổi học trò đầy ước mơ và hoài bão của mình, khát vọng được cống hiến lại thắp sáng trong tôi. Tôi truyền nhiệt huyết học hành cho các em, cách học, cách tính toán nhanh các phép toán, các phương trình. Và đặc biệt tôi không quên dặn các em phải biết bảo vệ sức khỏe, vì có sức khỏe thì sẽ có tất cả, và nếu có bệnh thì phải đi khám chữa ngay.
Nhưng công việc dạy kèm miễn phí của tôi chẳng được bao lâu thì đành phải dừng lại vì những cơn đau kịch liệt lại tái phát khiến tôi không thể ra khỏi nhà trong một thời gian dài. Điều đó khiến tôi hơi buồn nhưng lại hy vọng đến một ngày đẹp trời nào đó đôi chân tôi vẫn có thể tập tễnh đến với các em trong những bài toán khó, những cách làm hay. Nghĩ thế thôi cũng làm tôi rộn rã ở trong lòng.
Những ngày tháng giêng sau Tết nguyên đán vừa rồi, niềm may mắn và niềm vui lớn đến với tôi khi những người bạn học từ thuở thiếu thời giờ đây thành đạt đã tặng tôi một chiếc máy vi tính, điều đó làm tôi cảm kích vô cùng, vui mừng khôn tả xiết. Tình người, tình bạn lại thắp lửa ấm áp lòng tôi.
Trong lúc tôi đau khổ và tuyệt vọng, bạn bè đã không những không bỏ rơi tôi mà còn đến bên, luôn động viên và an ủi, lại còn tặng tôi nhiều thứ quý giá, nào sách hay, nào máy tính. Nhưng có lẽ thứ quý giá nhất mà tôi nhận được từ bạn bè chính là tình bạn chân thành.
Bạn bè tặng máy tính cho tôi không chỉ để vui chơi giải trí, họ quan tâm đến tương lai của tôi cũng như tôi đang trăn trở với tương lai của chính mình. Thật là hạnh phúc, bạn bè đồng cảm với mình, tôi nghĩ họ đã trao cho tôi chiếc cần câu và việc còn lại là tôi phải biết câu cá để làm bữa cơm cho mình.
Ngày còn ngồi trên ghế nhà trường tôi học văn cũng không tệ lắm nên nghĩ là mình có thể học cách viết bài gửi đăng báo. Dù không yêu thích lắm nhưng ít ra trong lúc này thì đó là công việc phù hợp với tình trạng hiện giờ. Tôi dành thời gian bên máy tính để học cách đánh văn bản, sau một thời gian miệt mài giờ đây tôi đã có thể đánh máy tốt mà không cần phải ngó bàn phím.
Những lúc đi lại tập tễnh, tôi cố gắng đi tìm tư liệu và phỏng vấn chuẩn bị cho bài viết, hý hoáy một thôi một hồi và nuôi hy vọng trong những cơn đau. Và trời đã không phụ lòng người khi bài báo đầu tay viết về "Đề án 52 trong việc giáo dục và chăm sóc sức khỏe sinh sản vị thành niên - thanh niên ở xã tôi" đã được đăng trên báo Gia đình và xã hội.
Nhuận bút nhận được chẳng đáng là bao, chỉ có 260 nghìn đồng nhưng trên hết món quà tinh thần vô giá mà tôi nhận được, tiếp tục thôi thúc tôi kiếm tìm chủ đề để viết. Thật tuyệt vời! Nếu viết thường xuyên thì tôi cũng có một việc làm ổn định. Tôi cười thầm trong lòng, tự khuyến khích an ủi mình và nhận ra rằng chỉ có làm việc thì tôi mới thực sự giải phóng mình ra khỏi khổ đau. Và biết đâu một công việc như thế này có thể vớt vát được cuộc đời bất hạnh của tôi.
Những lúc đau nặng không thể ra ngoài, tôi lại lục lọi thông tin trên mạng và tự mình sáng tác. Chiếc máy tính và mạng Internet trở thành người bạn, người thầy bách khoa toàn thư của tôi. Rồi tin bài tôi gửi về việc huy động vốn cho chăm sóc và bảo vệ trẻ em ở tỉnh tôi cũng đã được đăng trên tờ báo nói trên. Tôi chia sẻ niềm vui cùng gia đình, người thân và bạn bè. Gia đình tôi lại rộn rã tiếng cười như xưa, bạn bè liên tục gọi điện thoại, nhắn tin khích lệ tôi.
Giờ đây tôi đang tự vén màn sương ảm đạm của chính cuộc đời mình, hy vọng nắng hồng luôn ở lại với cuộc đời tôi. Hàng ngày tôi lại làm việc bên chiếc máy tính mà bạn bè đã đổ mồ hôi, vất vả cật lực kiếm được đồng tiền mua cho. Tôi tiếp tục viết những bài mới, cố gắng viết hay hơn và lại ước mong chứa chan những bài viết có thể nuôi sống được mình. Điều đó mới tuyệt làm sao! Tôi hiểu ra rằng phải sống vì nhiều ước mơ dang dở đang đợi mình.
Trong cuộc sống này, tôi tin chắc một điều rằng mình không hề cô độc vì bên tôi luôn có gia đình, người thân và bạn bè luôn sẻ chia nỗi đau cùng tôi. Tôi không thể phụ bạc và làm mất niềm tin trong họ đã dành cho tôi, và quan trọng hơn cả là tôi biết mình phải làm gì trong phần đời còn lại.
Thời gian còn lại không cho phép tôi sống cẩu thả hay buông xuôi. Vẫn chưa biết ngày mai rồi sẽ ra sao nên tôi sẽ sống hết mình như đang là ngày cuối cùng của đời tôi vậy, sao cho một ngày kia khi trở về với cát bụi, trong lúc mọi người khóc thì tôi có thể nở nụ cười thanh thản. Vì rằng mình đã sống những tháng ngày đầy ý nghĩa và có ích, mặc dù có thể là ngắn ngủi nhưng tôi đã cống hiến hết mình, đã cháy hết mình.
Có một câu danh ngôn mà tôi nhớ mãi, đại ý nói rằng "cuộc đời con người ta không đo bằng dài hay ngắn mà quan trọng là đã làm được bao nhiêu điều có ý nghĩa cho đời".
Phạm Anh Xuân
4/ Tôi rèn được tính kiên nhẫn nhờ theo đuổi ước mơ làm bánh
Việc làm bánh có thể thật nhỏ nhoi so với người khác, nhưng đối với tôi nó có ý nghĩa to lớn vô cùng. Nhờ làm bánh, tôi đã rèn luyện được con người mình, trở nên biết kiên nhẫn hơn, cẩn thận hơn, biết tổ chức hơn.
Ước mơ nho nhỏ của tôi có lẽ sẽ luôn là một điều kỳ lạ và bất ngờ với bản thân tôi nói riêng và những người xung quanh tôi nói chung. Kỳ lạ ở chỗ nếu bạn biết tôi ngoài đời thường, bạn sẽ chẳng nghĩ tôi có sở thích, không, nói đúng hơn là niềm đam mê làm bánh.
Nói ngắn gọn, mọi người xung quanh vẫn luôn thấy tôi và cái sở thích của tôi chỉ đơn giản là không liên quan đến nhau, bởi chiếc bánh kem dễ thương vẫn thường gắn với hình ảnh người con gái nữ tính và thùy mị. Còn tôi chỉ đơn giản là không hoàn toàn như thế.
Cho đến giờ, kể từ lúc tôi biết mình có đam mê này và theo đuổi nó, cũng là một hành trình khá dài. Nhiều khi tôi nhìn lại những gì mình làm và mỉm cười ngớ ngẩn kiểu như mình thực sự thích làm bánh, mình làm được bánh sao, buồn cười thật!
Câu chuyện bắt đầu kể từ khi tôi học cấp 3, khoảng lớp 11 gì đấy, lúc này tôi 17 tuổi, có sở thích hay lang thang đọc sách ở những hiệu sách gần nhà. Cho đến một ngày tôi mới để ý rằng tôi đã vô thức đọc những quyển sách dạy làm bánh và trang trí bánh.
Ngẩn ngơ tưởng tượng rằng đến một ngày nào đó khi mình có thể tự tay làm một chiếc bánh kem và tỉ mẩn trang trí nó, sẽ thật tuyệt vời và yên bình biết bao. Khoảnh khắc phát hiện ra điều ấy đối với tôi vô cùng lạ lẫm và đặc biệt.
Tuy nhiên, cái khoảnh khắc phát hiện ra mình thích làm bánh, tôi cũng đồng thời nhận ra một điều thật buồn, tôi không thể làm được. Đó không phải là sự lười biếng, hèn nhát hay nhụt chí, chỉ đơn giản là sự nhìn nhận khách quan vào hoàn cảnh của tôi lúc bấy giờ.
Tôi yếu ớt, ngập tràn vấn đề cá nhân và quan trọng nhất, nhà tôi nghèo, tôi phải tập trung toàn bộ cho kỳ thi đại học trước mắt. Thế nên tôi đã nghĩ, và vẫn nghĩ như thế cho đến khoảng hơn một năm rưỡi trước đây, là tôi sẽ thực hiện đam mê này trong 10 năm nữa. Khi mà tôi có thể sống độc lập hoàn toàn, có thể giúp đỡ gia đình và có một căn nhà riêng, bé thôi nhưng là của riêng tôi, với một cái bếp riêng để tôi có thể tha hồ làm bánh.
Vì nghĩ như vậy nên tôi đã tự hình thành một phản xạ cho mình là không nhớ đến bánh, tôi hầu như không đến cửa hàng bánh nữa, cũng là một cách để quên nó đi, để giấc mơ làm bánh ngủ yên cho đến khi tôi có thể thực hiện được nó.
Nhưng cuộc sống đúng là không thể đoán trước được, tầm tháng 1 năm ngoái, lúc này tôi 20 tuổi, đã đỗ đại học và đang học năm thứ hai. Vào một hôm trời còn se lạnh, tôi có hẹn với hội bạn cấp 3 tại nhà một đứa ở Phúc Tân.
Trên đường đi, tự nhiên tôi nghĩ đến món bánh nếp nhân vừng đen mà tôi từng ăn ở Cầu Gỗ và ghé qua mua cho chúng bạn. Tất cả bạn tôi đều say sưa ăn nhồm nhoàm và tỏ ra rất thích, hỏi tôi mua ở đâu để còn biết chỗ, tôi đã rất vui.
Chuyện có lẽ cũng kết thúc ở đó nếu đêm về tôi không tự nhiên nghĩ ra rằng chiếc bánh nếp đó thì chỉ có bột, dừa và vừng đen, bánh này là bánh cổ truyền nên không thể dùng đến lò nướng, người ta làm được thì chắc mình cũng làm được. Thế là tôi tìm trên Google "Bánh nếp vừng đen" và kích vào ngay link đầu.
Có lẽ cú click này chính là bước ngoặt của tôi bởi nhờ nó, tôi không chỉ thấy cách làm món bánh này mà còn biết đến một loại hình blog gọi là food blog, nơi mà chủ nhân của nó làm bánh, nấu ăn, post ảnh, post công thức và chia sẻ với mọi người. Thực sự, từ blog này đã mở ra cho tôi cả một thế giới mới, thế giới mà tôi đã học cách để quên từ lâu.
Dần dà, khi đọc thêm từ blog này sang blog khác, tôi mới thấy làm bánh không quá khó như tôi tưởng. Những gì tôi cần để làm bánh chỉ là một chiếc lò nướng và một máy đánh trứng ban đầu, những dụng cụ còn lại có thể tiết kiệm và mua dần dần, tổng chi phí ban đầu khoảng 2 triệu đồng.
Lúc đấy là tháng 2, tôi quyết định lên kế hoạch tiết kiệm tiền để mua dụng cụ, song song với đọc các food blog để tự học và tranh thủ làm tất cả loại bánh tôi thấy thích mà không cần dùng đến lò nướng hay máy đánh trứng, những thứ mà hiện tại tôi chưa có.
Tôi thấy rất vui khi lại được đến cửa hàng bán bánh và có thể phân biệt các loại bánh với nhau, tôi không né tránh như trước. Trong khoảng thời gian chờ đợi để có thể làm bánh đó, đã có những lúc tôi cảm thấy rất chán nản và tự ti khi thấy những chiếc bánh mà các cô chị đi trước làm được.
Lòng phân vân và tràn ngập nghi hoặc rằng liệu đến lúc mình có lò nướng, mình có làm được như thế không, có nên tiếp tục không? Nhưng rồi tôi cũng biết câu trả lời ngay lập tức, đó là dù có thế nào tôi cũng sẽ tiếp tục theo đuổi, bởi vì đấy không đơn thuần là một sở thích, đấy là đam mê.
Nhà rất chật, vì vậy tôi đã tính đủ đường và thời gian đầu làm bánh tôi phải để lò nướng trên bàn học, mỗi khi cần làm bánh thì phải bê lò xuống bàn nước đề lò có không gian tỏa nhiệt. Làm bánh là một thú vui cần đến sự cẩn thận và kỷ luật, thứ mà tôi luôn thiếu. Việc tự học đôi khi cũng gây ra những bất lợi, vì có những điều tôi không biết hỏi ai, ngay cả việc tìm hiểu địa chỉ nơi bán dụng cụ và vật liệu làm bánh cũng là một khó khăn.
Ngoài ra, ở nhà tôi địa hình không thuận lợi, mỗi lần làm bánh là tôi phải chạy lên chạy xuống liên tục để lấy nước mà dọn rửa. Cộng thêm với túi tiền sinh viên ít ỏi khi vừa phải tính toán tiết kiệm tiền mua nguyên vật liệu, vừa phải thí nghiệm làm bánh đã khiến đôi khi việc làm bánh không còn là thú vui dễ chịu nữa.
Dù vậy, tất cả điều đó đều lu mờ hoàn toàn khi tôi nghĩ lại những điều mình đã làm được, nghĩ lại toàn bộ hành trình, nghĩ lại cảm giác hạnh phúc khi được làm điều mình yêu thích, khi những người thân xung quanh được nếm một miếng bánh ngon và cảm nhận một chút yên bình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét